Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là người làm việc có tổ chức, có trách nhiệm và rất ít khi để bản thân rơi vào trạng thái quá tải bề ngoài. Lịch trình của Trúc rõ ràng, công việc được sắp xếp gọn gàng, không có những đợt lao lực đột ngột. Nhưng chính trong sự “ổn định” đó, cơ thể cô bắt đầu xuất hiện một trạng thái rất lạ.
KHI CƠ THỂ LUÔN CĂNG MÀ KHÔNG CÒN LÝ DO RÕ RÀNG
Một trạng thái căng kéo dài nhưng khó gọi tên
Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là người làm việc có tổ chức, có trách nhiệm và rất ít khi để bản thân rơi vào trạng thái quá tải bề ngoài. Lịch trình của Trúc rõ ràng, công việc được sắp xếp gọn gàng, không có những đợt lao lực đột ngột. Nhưng chính trong sự “ổn định” đó, cơ thể cô bắt đầu xuất hiện một trạng thái rất lạ.
Không đau dữ dội. Không mệt rã rời. Chỉ là cảm giác luôn căng. Vai gáy cứng. Cổ khó thả. Lưng trên như giữ một lực vô hình ngay cả khi ngồi yên. Buổi tối nằm xuống, cơ thể không thật sự mềm ra như trước. Sự căng đó tồn tại liên tục, không phụ thuộc vào mức độ vận động.
Trúc từng nghĩ đây là vấn đề cơ học. Cô điều chỉnh tư thế, thay đổi ghế ngồi, tăng vận động. Nhưng dù rất kỷ luật, cảm giác căng vẫn quay lại, đặc biệt là sau những ngày nhiều áp lực ra quyết định. Lúc đó, Trúc bắt đầu nhận ra rằng cơ thể mình đang phản ứng với một điều gì đó sâu hơn việc ngồi sai hay vận động thiếu.

Khi cơ thể thức nhưng không bao giờ thật sự nghỉ
Điều khiến Trúc bối rối nhất là trạng thái này không biến mất ngay cả khi cô nghỉ ngơi. Những ngày ít việc, cảm giác căng không giảm hẳn. Cơ thể giống như không còn biết cách thả lỏng hoàn toàn. Ngay cả trong những khoảnh khắc không làm gì, vai gáy vẫn giữ một độ siết rất nhẹ nhưng liên tục.
Đây là biểu hiện điển hình của stress kéo dài tác động lên hệ thần kinh. Khi stress không còn bùng nổ mà trở thành nền, cơ thể học cách duy trì trương lực cơ như một phản xạ bảo vệ. Và khi phản xạ đó kéo dài, người trong cuộc bắt đầu coi nó là bình thường.
VÌ SAO STRESS KÉO DÀI KHIẾN CƠ THỂ KHÓ THẢ LỎNG
Cortisol cao và trạng thái phòng vệ âm thầm của cơ thể
Về sinh học, khi cơ thể cảm thấy an toàn, cơ bắp sẽ tự nhiên mềm ra. Khi cơ thể cảm thấy cần phòng vệ, cơ bắp sẽ giữ trương lực. Đây là phản xạ rất cơ bản của hệ thần kinh. Với Nguyễn Huỳnh Thu Trúc, stress không đến từ một biến cố lớn, mà đến từ nhịp sống trách nhiệm kéo dài.
Mỗi ngày đều cần giữ nhịp công việc, giữ sự ổn định cho đội nhóm, giữ vai trò lãnh đạo. Hệ thần kinh vì thế quen với việc luôn ở trạng thái sẵn sàng. Cortisol cao kéo dài gửi một thông điệp rất rõ đến cơ thể: chưa an toàn để thả. Khi tín hiệu này tồn tại lâu ngày, cơ bắp học cách duy trì căng nền, đặc biệt là vùng cổ, vai và lưng trên.
Điều nguy hiểm là cảm giác căng này không luôn đi kèm đau rõ ràng. Nó chỉ là sự khó chịu kéo dài, đủ nhẹ để bị bỏ qua, nhưng đủ lâu để bào mòn khả năng hồi phục.
Khi kiểm soát trong tâm trí in dấu lên cơ thể
Một yếu tố khác khiến Trúc khó thả lỏng là thói quen kiểm soát. Nhiều doanh nhân quen giữ mọi thứ trong tầm tay. Sự kiểm soát này không chỉ tồn tại trong tư duy, mà còn in dấu lên cơ thể. Khi tâm trí không buông, cơ thể cũng không buông.
Trúc từng nghĩ rằng chỉ cần nghỉ là cơ thể sẽ tự thả. Nhưng stress mạn tính không biến mất chỉ bằng việc ngừng làm việc. Nếu hệ thần kinh vẫn ở chế độ cảnh giác, cơ thể vẫn tiếp tục giữ căng, dù bạn đang ở trạng thái nghỉ.

KHI NGUYỄN HUỲNH THU TRÚC HỌC CÁCH THẢ LỎNG TỪ GỐC
Nhìn căng cơ như một tín hiệu, không phải lỗi cơ thể
Sự thay đổi của Nguyễn Huỳnh Thu Trúc bắt đầu khi cô ngừng coi căng cơ là vấn đề cơ học đơn thuần. Cô bắt đầu nhìn nó như một tín hiệu của stress kéo dài và cortisol cao. Khi tiếp cận với góc nhìn về hệ thần kinh, Trúc nhận ra rằng việc kéo giãn hay tập luyện chỉ giải quyết phần ngọn.
Gốc rễ nằm ở việc cơ thể chưa bao giờ cảm thấy an toàn đủ lâu để thả lỏng. Khi hiểu điều này, Trúc không cố sửa cơ thể, mà bắt đầu lắng nghe nó.
Khi hệ thần kinh được thả, cơ thể tự biết cách mềm ra
Trúc không thay đổi cuộc sống theo cách cực đoan. Cô không bỏ việc, không giảm trách nhiệm. Nhưng cô bắt đầu tạo ra những khoảng an toàn nhỏ cho hệ thần kinh. Những khoảng không cần phản ứng nhanh, không cần giữ hình ảnh, không cần gồng để đúng vai.
Cô chú ý hơn đến nhịp thở, đến cảm giác của cơ thể khi ngồi, khi đứng, khi nghỉ. Khi sự chú ý quay về thân thể, hệ thần kinh dần hạ mức cảnh giác. Và khi hệ thần kinh hạ, cơ bắp bắt đầu thả. Vai gáy dần mềm hơn. Buổi tối, cơ thể dễ nghỉ hơn. Đọc thêm tại đây
Khi thả lỏng không còn đối lập với trách nhiệm
Điều quan trọng nhất mà Trúc nhận ra là thả lỏng không phải là buông bỏ trách nhiệm, mà là buông trạng thái phòng vệ không cần thiết. Khi cơ thể không còn phải gồng để tự bảo vệ, năng lượng quay lại, cảm giác hiện diện trở nên rõ hơn, và khả năng dẫn dắt cũng trở nên vững vàng hơn.
Câu chuyện của Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là câu chuyện của rất nhiều doanh nhân sống trong trạng thái căng kéo dài mà không gọi tên. Nếu bạn luôn căng vai gáy dù đã nghỉ, có thể đó không phải là vấn đề cơ xương đơn thuần, mà là tín hiệu cho thấy stress và cortisol của bạn đang cần được nhìn nhận lại, đọc thêm tại đây
Và còn nhiều câu chuyện hơn nữa về vấn đề Stress ở doanh nhân, mời bạn đọc tại đây
