Hồ Văn Quý là người có tư duy nhanh, quen xử lý nhiều vấn đề cùng lúc và thường xuyên phải đi trước một bước trong công việc. Anh không phải kiểu người dễ bị cuốn theo cảm xúc, cũng không phải người hay than mệt. Ngược lại, Quý được đánh giá là người sắc sảo, tỉnh táo và làm việc có chiều sâu.
KHI DOANH NHÂN KHÔNG CÒN NGHỈ ĐƯỢC TRONG ĐẦU
Một trạng thái rất bận, ngay cả khi không làm gì
Hồ Văn Quý là người có tư duy nhanh, quen xử lý nhiều vấn đề cùng lúc và thường xuyên phải đi trước một bước trong công việc. Anh không phải kiểu người dễ bị cuốn theo cảm xúc, cũng không phải người hay than mệt. Ngược lại, Quý được đánh giá là người sắc sảo, tỉnh táo và làm việc có chiều sâu.
Nhưng có một giai đoạn, Quý bắt đầu mệt theo một cách rất khác. Không phải mệt cơ thể. Không phải mệt vì thiếu ngủ rõ ràng. Mà là mệt vì đầu óc không bao giờ chịu dừng.
Ngay cả khi không làm việc, trong đầu anh vẫn có một dòng suy nghĩ chạy ngầm. Không hỗn loạn, không tiêu cực, chỉ là liên tục. Ý này nối ý kia. Việc này gợi sang việc khác. Não bộ luôn ở trạng thái mở, như thể không có nút tắt thật sự.
Buổi tối nằm xuống, cơ thể có thể nghỉ, nhưng đầu óc thì không. Ngủ được, nhưng không sâu. Sáng dậy, không kiệt sức, nhưng có cảm giác đã tiêu hao từ trước khi ngày mới bắt đầu.

Khi tư duy sắc bén trở thành áp lực âm thầm
Hồ Văn Quý từng nghĩ rằng đây là cái giá phải trả của người làm việc bằng trí óc. Rằng người lãnh đạo thì phải nghĩ nhiều, phải luôn sẵn sàng. Nhưng dần dần, anh nhận ra sự khác biệt rất rõ giữa tư duy chủ động và tư duy không kiểm soát.
Khi đầu óc không còn dừng được theo ý mình, sự sắc bén bắt đầu trở thành áp lực. Anh khó tận hưởng những khoảnh khắc nghỉ ngơi. Khó hiện diện trọn vẹn với gia đình. Và khó cảm nhận được cảm giác nhẹ nhõm thật sự, dù không có việc gì cấp bách.
VÌ SAO CORTISOL CAO KHIẾN NÃO BỘ KHÔNG BIẾT NGHỈ
Não bộ không mệt vì nghĩ nhiều, mà vì không được phép an toàn
Về sinh học, não bộ chỉ có thể nghỉ khi hệ thần kinh cảm nhận được sự an toàn. Khi cortisol cao kéo dài, não bộ liên tục nhận tín hiệu rằng môi trường vẫn còn nguy cơ. Trong trạng thái đó, việc tiếp tục suy nghĩ không phải là lựa chọn, mà là phản xạ sinh tồn.
Với Hồ Văn Quý, áp lực không đến từ một sự kiện riêng lẻ. Nó đến từ trách nhiệm ra quyết định kéo dài. Mỗi quyết định đều mang theo hệ quả. Hệ thần kinh của anh quen với việc luôn phải dự đoán, luôn phải phòng ngừa.
Cortisol cao giữ não bộ trong trạng thái cảnh giác nền. Ngay cả khi không có vấn đề cần giải quyết, não vẫn tiếp tục rà soát, tiếp tục kết nối thông tin. Đây là lý do nhiều doanh nhân cảm thấy mình mệt trong đầu, dù không làm gì nặng.

Khi tư duy trở thành nơi tích tụ stress
Một điều rất tinh vi là stress trí óc thường được ngụy trang dưới dạng “tư duy tốt”. Hồ Văn Quý không hoảng loạn, không suy nghĩ tiêu cực, nhưng não bộ của anh không bao giờ thật sự rời khỏi vai trò lãnh đạo.
Khi trạng thái này kéo dài, não bộ tiêu hao năng lượng liên tục mà không được phục hồi. Cortisol tiếp tục cao. Giấc ngủ không đủ sâu để tái tạo thần kinh. Và vòng lặp mệt mỏi tinh thần hình thành một cách âm thầm.
KHI HỒ VĂN QUÝ HỌC CÁCH NGHỈ TRONG ĐẦU
Nhận ra vấn đề không nằm ở suy nghĩ, mà ở trạng thái nền
Sự thay đổi của Hồ Văn Quý bắt đầu khi anh không còn cố ép mình “nghĩ ít lại”. Anh nhận ra rằng càng cố dừng suy nghĩ, đầu óc càng căng. Vấn đề không nằm ở số lượng suy nghĩ, mà nằm ở trạng thái nền của hệ thần kinh.
Dấu hiệu cortisol cao mà doanh nhân thường bỏ qua: http://luongyhue.com/dau-hieu-cortisol-cao-ma-doanh-nhan-thuong-bo-qua
Khi tiếp cận với góc nhìn về stress và cortisol, Quý hiểu rằng não bộ của mình đã ở chế độ sinh tồn quá lâu. Muốn não nghỉ, trước hết cần giúp cơ thể cảm thấy an toàn.
Khi cơ thể an toàn, não bộ tự biết cách dừng
Hồ Văn Quý không từ bỏ công việc trí óc. Nhưng anh bắt đầu tạo ra những khoảng không quyết định. Những khoảng thời gian không cần phân tích, không cần tối ưu, không cần đi trước.
Anh chú ý nhiều hơn đến cảm giác cơ thể, đến nhịp thở, đến sự hiện diện trong những khoảnh khắc rất đời thường. Khi cơ thể được kéo về hiện tại, hệ thần kinh hạ mức cảnh giác. Và khi hệ thần kinh hạ, não bộ tự nhiên chậm lại.
Dòng suy nghĩ không biến mất hoàn toàn, nhưng không còn kéo anh đi liên tục. Giấc ngủ sâu hơn. Sáng dậy, đầu óc nhẹ hơn. Và quan trọng nhất, anh lấy lại được cảm giác mình làm chủ tư duy, thay vì bị tư duy dẫn dắt.
Khi nghỉ trong đầu trở thành một năng lực lãnh đạo
Điều quan trọng nhất mà Hồ Văn Quý nhận ra là nghỉ trong đầu không làm anh kém sắc bén hơn. Ngược lại, nó giúp anh chọn lọc tốt hơn, quyết định chính xác hơn và bền bỉ hơn trong vai trò lãnh đạo.
Nếu bạn thấy mình không bao giờ nghỉ được trong đầu, dù đã dừng làm việc, có thể đó không phải vì bạn quá tham vọng. Có thể đó là dấu hiệu cho thấy stress và cortisol của bạn đang cần được điều chỉnh. Xem thêm về Huê Thị tại đây
Đọc thêm câu chuyện về doanh nhân khác tại đây: http://luongyhue.com/minh-quan-va-cam-giac-dau-oc-khong-bao-gio-dung

